Sunday, December 23, 2012

Túy Ngọa Sa Trường.



Một dãy giang san, một cuộc đời
Hành trang lý tưởng bước muôn nơi
Màu Cờ Tổ Quốc ... thề gìn giữ
Xá gì thịt nát hay máu rơi.

Cơm sấy no lòng lúc dừng quân
Chiếc áo sờn vai, rách mảnh quần
Mẹ già phương ấy xa xôi quá
Ai thương vá giùm ... Lính độc thân.

Tiền lính tính liền trắng đôi tay
Đời lính đánh giặc quên tháng ngày
Phố nhỏ dừng quân say nghiêng ngả
Trời đất quay cuồng khi lính say.

Sông hồ trôi nổi kiếp chinh nhân
Rượu đắng mềm môi say bao lần
Khói thuốc vàng tay xua đêm vắng
Thèm bờ môi ấm của giai nhân.

Lính sống oai hùng, chết hiên ngang
Quyết đem xương máu giữ Cờ Vàng
"Chiếc Áo Phong Sương Tình Anh Nặng" *
Nặng tình Tổ Quốc trĩu vai mang.

Một trăm phần trăm uống cùng tôi
Cạn chén quan hà, rượu mềm môi
"Túy Ngọa Sa Trường Quân Mạc Tiếu
Cổ Lai Chinh Chiến Kỷ Nhân Hồi".

Dec 17, 2012
Hoàng Nhật Thơ

*Thuốc lá CAPSTAN

Đan Áo !



Ngày xưa đan áo gởi sa trường
Gói ghém tình em chốn hậu phương
Ngày nay gởi áo sang đất Bắc
Sưởi ấm thân tù giữa gió sương.
Mũi chỉ rối lòng, dạ chua xót
Đường kim đẫm máu, lắm thê lương
Anh ở tù trong ... đời thống khổ
Em ở tù ngoài ... sống tang thương !

Dec 16, 2012
Hoàng Nhật Thơ


Saturday, December 22, 2012

Nốt Nhạc Buồn !



Tâm tư quyện lẫn cung đàn
Lòng sầu man mác ngút ngàn quê hương
Ra đi một bước dặm trường
Nửa đời thao thức nhớ thương quê nhà
Nốt nhạc là lệ xót xa
Rơi vào dòng nhạc cung la thật buồn
Nốt trầm lặng lẽ lơi buông
Âm vang thổn thức lệ tuôn mắt nhòa
Ba mươi năm lẻ trôi qua
Mang thân vong quốc xót xa xứ người
Trên môi đã mất nụ cười
Dung nhan vắng nét xinh tươi thuở nào
Thời gian xóa dấu má đào
Từ Tháng Tư ấy lệ trào mắt mi
Nghẹn ngào cất bước ra đi
Bỏ lại tất cả còn gì trong ta
Còn chăng là nỗi xót xa
Thâu đêm khóc nước non nhà nát tan
Hận loài quỷ đỏ bạo tàn
Xuống tay hủy diệt giang san, giống nòi
Nốt nhạc buồn, lệ của tôi
Mong ngày quật khởi cuốn trôi bạo tàn
Dân Việt dựng lại giang san
Đuổi Tàu xâm lược ... Cờ Vàng tung bay.

Dec 16, 2012
Hoàng Nhật Thơ


Mấy Mùa Hoa Tuyết ...



Thu tàn, gió lạnh ... đã sang đông
Buốt đường viễn xứ, giá băng lòng
Thương thân đất khách hoài lưu lạc
Xót kẻ quê nhà mãi long đong
Người đi tan tác niềm nhung nhớ
Kẻ ở mỏi mòn nỗi chờ mong
Xứ người buồn đếm bao đông đến
Mấy mùa hoa tuyết vướng bên song !

Dec 15, 2012
Hoàng Nhật Thơ

Friday, December 21, 2012

Nốt Nhạc Lòng !



Em nhẹ khy đàn cất tiếng ca
Lời ca "Quốc Hận" mắt lệ nhòa
Quê nhà ... thoáng đó xa nửa kiếp
Xứ người ... buồn đếm tháng ngày qua
Từ Tháng Tư buồn tang thương ấy
Em, người vong quốc dạ xót xa
Tiếng ca uất nghẹn chùng cung phím
Những nốt nhạc lòng ... lệ của ta !

Dec 15, 2012
Hoàng Nhật Thơ

Hình Ảnh Gia Đình.


 Hai đứa con.
California August, 2012


Cháu ngoại.
Disneyland, California August, 2012


Anh Bộ Đội ...



Anh bộ đội buồn nuốt tang thương
Ôn dòng quá khứ bên lề đường
Ngày xưa theo đảng đi "giải phóng"
Đảng "giải phóng" rồi ... nát quê hương.

Ngày xưa dĩ vãng thoáng xa bay
Mù mắt theo đảng bao tháng ngày
Giờ đây sáng mắt, đầu đã bạc
Đảng vứt bên đường ngậm đắng cay.

Nắng mưa đường phố sống lê la
Lập công dâng đảng ... Đảng cướp nhà
Huy chương, công trạng ngày xưa ấy
Đảng trả công bằng nỗi xót xa.

Đầu đường, góc phố sống lang thang
Nước mất, nhà tan ... nỗi kinh hoàng
Chống Tàu xâm lược ... Đảng đàn áp
Đòi nhà, đòi đất ... xích xiềng mang.

"Giải phóng" Miền Nam hơn nửa đời
Đảng thành tư bản ... Dân tả tơi
Đảng "Ác với Dân - Hèn với Giặc"
Đảng bán Sơn Hà ... Dân lệ rơi.

Hãy đứng vùng lên đồng bào ơi
Muôn triệu con tim quyết một lời
Diệt phường phản quốc, đuổi xâm lược
Đừng để mai này "Quốc Lệ" rơi.

Dec 15, 2012
Hoàng Nhật Thơ

  

Người Lính Ấy ...




Người Lính ấy giờ đang đau viễn xứ
Trĩu căm hờn trên mỗi bước lưu vong
Tháng ngày xưa buồn khép kín vào lòng
Hơn nửa kiếp long đong nơi đất lạ !

Người Lính ấy vẫn không gì khác lạ
Dù tóc đời nhuộm màu sắc thời gian
Dẫu xác thân theo ngày tháng phai tàn
Khí hùng vẫn hiên ngang thời khói lửa.

Người Lính ấy nay không còn trẻ nữa
Bước đường trần đã nghiêng bóng hoàng hôn
Nhưng Người Lính vẫn ngời sáng tâm hồn
Vì Chính Nghĩa Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ.

Người Lính ấy giờ đây dù sức cạn
Hơi thở mòn vẫn xứng mặt cha, anh
Vẫn góp hơi chung sức quyết đấu tranh
Quyết giành lại cơ đồ giang san Việt.

Người Lính ấy dù sức mòn, hơi cạn
Người Lính vẫn có mặt khắp muôn nơi
Dù thời gian hạn hẹp cuối cuộc đời
Vẫn góp sức, tiếp hơi ngày Phục Quốc.

Dec 06, 2012
Hoàng Nhật Thơ

*Người đàn ông mang kính & mặc áo jacket trắng (trong hình) âm thầm len lỏi tuổi đời "nhân sinh thất thập" trong dòng người đấu tranh chính là Cựu "Tango" Đại Tá Nguyễn Thành Trí, nguyên Tư Lệnh Phó Sư Đoàn TQLC.VNCH lừng danh. Ông không bỏ thuộc cấp để ra đi, ông đã ở lại sống chết với chiến hữu, đồng đội trong những giờ phút tang thương cuối cùng của cuộc chiến để rồi nhận lãnh nhiều năm tù đày khắc nghiệt trong lao tù cộng sản trên hai miền Nam, Bắc.
Nghiêm chào Tango.



Thursday, December 20, 2012

Em Bơ Vơ !




Em bơ vơ trong thiên đường cộng sản
Kể từ ngày tang tóc của năm xưa
Pháo đạn thù bắn xối xả như mưa
Cha Mẹ chết trên con đường di tản.

Nói sao hết dã man của cộng sản
Bao dân lành vô tội phải chết oan
Người gục ngã ... Kẻ rên xiết ... kinh hoàng
Kẻ hốt hoảng tìm người thân thất lạc.

Em kinh sợ trên con đường đầy xác
Anh ôm cha ... Em ôm mẹ .. xót xa
Máu đỏ loang vương ánh mắt nhạt nhòa
Đường "giải phóng" chỉ toàn là tang tóc.

Nước mắt khô trong nghẹn ngào tiếng khóc
Theo đoàn nguời ... bỏ lại xác mẹ cha
Thân mồ côi lạc lõng không mái nhà
Không người thân ... lê la đời thơ dại.

Đêm vỉa hè bơ vơ ... mưa ... tê tái
Hai anh em đói lạnh ngủ ôm nhau
Dòng lệ buồn tuôn chảy phủ thương đau
Ôi tương lai là một màu đen tối.

Anh lạnh căm bước dài những đêm tối
Bưng từng tô hủ tiếu gõ gần, xa
Nuôi em gái tựa góc phố ... lệ nhòa
Đời thiếu vắng mẹ cha ... lang thang sống. 

Giờ em đâu giữa dòng đời thống khổ
Trong thiên đàng cộng sản đói co ro
Đời lầm than ... sống tệ hơn trâu bò
Sáng nhịn đói, chiều chẳng no, tối đói.

Trong thiên đàng ... người dân thở ra khói
Sống kiếp người bóng tối phủ tương lai
Nhai mìếng ăn mà nước mắt tuôn dài
Nuốt dòng lệ hận hoài ngày "giải phóng".

Lũ Việt Cộng uống máu dân để sống
Chúng mị dân bằng "Chính Phủ" của dân
Chúng cai trị bằng bộ óc ngu đần
Nên dân mãi cơ bần uống nước mắt.

Đảng "đỉnh cao" nên quê hương tan nát
Đảng "trí tuệ" nên tàn ác hại dân
Đảng "quang vinh" nên quỳ gối hiến dâng
Cả Sơn Hà cho giặc Tàu Hán quốc..  

Dec 15, 2012
Hoàng Nhật Thơ


Cô Gái Năm Xưa.



Cô gái năm xưa trở về làng
Một chiều nhạt nắng, mây lang thang
Đồng xanh bát ngát, bờ đê nhỏ
Một tà áo trắng, lòng miên man
Tóc dài buông phủ, cười e ấp
Chùn chân dừng bước, tim rộn ràng
Cảnh cũ còn đây bao kỷ niệm
Một trời thương nhơ mãi nặng mang.
.

Dec 14, 2012
Hoàng Nhật Thơ