Saturday, August 27, 2011

Bài Nhạc "Nỗi Lòng Thương Binh"


Đêm Tình Thương
Gây quỹ giúp anh em TPB.VNCH nơi quê nhà.
Detroit, Michigan 2008

     "Đêm nay thời gian đứng im lắng đọng, cho đôi tình nhân đắm trong giấc mộng ...", câu mở đầu bài hát "Đường xa ướt mưa" của nhạc sĩ Đức Huy thật sự đã đứng im lắng đọng trong tâm hồn tôi đêm nay ... nhưng không có đôi tình nhân đắm trong giấc mộng mà chỉ có mình tôi nằm thao thức trên chiếc sofa nơi phòng khách. Thời gian lặng lẽ trôi trên chiếc đồng hồ đã một giờ khuya, nhìn ra đường không một bóng dáng chiếc xe qua lại, màn đêm được phủ một màu trắng của những "hoa tuyết" đang rơi giăng kín đất trời, không gian chung quanh không một tiếng động ... thời gian như ngừng trôi ... một đêm Đông viễn xứ buốt giá tâm tư ... sắp đón thêm một cái tết tha hương quặn đau lòng cô lữ ... chỉ còn một tháng là bước sang năm mới, 2005 âm lịch.

     Tôi cuộn mình trong chiếc chăn tận hưởng thú "cô đơn" tuyệt vời giữa hơi nóng của máy sưởi hòa trong thời tiết lạnh buốt của mùa đông băng giá ... đưa mắt nhìn trần nhà, tôi nghĩ đến ba triệu người Việt bị làn sóng đỏ "Tháng Tư Đen" xô đẩy trôi giạt, phải khoác manh áo tị nạn sống đời tha hương khắp mọi nẻo đường "Tự Do" trên thế giới. Cuộc sống mới trên đất khách dù đã trôi qua ba mươi năm nhưng vẫn là cuộc sống mới của những kẻ mất quê hương ... Tùy vào khả năng tài chính, việc làm hoặc vì bất cứ một lý do riêng tư của mỗi người ... Người thì mua nhà, người mướn nhà, apartment hoặc "share" phòng ... dù sao đi nữa, chúng ta cũng có một nơi nương náu phủ che "mảnh đời tha hương" trong những đêm lạnh giá, gió mưa, giông bão ... còn những "mảnh đời thống khổ" trên quê hương nói chung, những "mảnh đời bất hạnh" TPB.VNCH nói riêng ... thì sao đây ...! Họ không có được một cái chòi để trú mưa, che chắn bão giông ... chiếc lá rách càng rách nát thêm ... chiếc lá tả tơi càng tơi tả thêm kể từ khi "được" những bộ óc ngu đần kinh niên của lũ "đỉnh cao trí tuệ" "giải phóng" xuống tận cùng vực sâu thống khổ ... tiến nhanh, tiến mạnh, tiến thoi thóp lên chót vót đỉnh tang thương ...

     Họ đi về đâu giữa cái thiên đàng xiềng xích phủ lá cờ máu bị cai trị bởi một lũ quỷ đầu thai đội lốt người trơ trẻn, man rợ, dã man, độc ác khoác chiếc áo "giải phóng" nhuộm đầy máu của dân Việt. Bầu trời quê cha bao la nhưng họ không có một khoảng không gian nhỏ hẹp để hít thở không khí tự do ... đất mẹ rộng thênh thang muôn ngàn lối đi, vạn nẻo đường nhưng họ không có một góc tự do kể từ "Tháng Tư Đen" tang tóc cả quê hương. Những đêm gió mưa giông bão ... người thì khập khểnh bước vào khép nép nơi góc phố, mái hiên ... người thì cố lết lê vào góc cây bên ven đường ... người đang khập khểnh tiếng nạng gỗ tang thương, kẻ lê đôi mông xót xa trên đường vắng ... Cơn mưa khuya lạnh buốt nhẫn tâm trút xuống những "mảnh đời bất hạnh" hay những giọt lệ trời tuôn rơi, tắm mát, xót thương người ngã ngựa ...!

     Hai giọt lệ hiện ra nơi khóe mắt của tôi ... rồi từng giọt lệ nóng theo nhau lăn dài thành một giòng nước mắt xót xa những chiến hữu đã đem một phần thân thể ghép vào hai chữ "Tự Do" cho Miền Nam Việt Nam suốt chiều dài cuộc chiến ... giờ đây phải hứng chịu sự tang thương trên đỉnh tang thương. Trong mắt tôi hiện ra hình ảnh những anh em TPB đang lết lê trong cơn mưa bão, trong tâm tư tôi hiện ra dòng chữ  "Đêm nay trên đường phố thênh thang, một mình tôi giòng nước mắt tuôn tràn ...", tôi vội ngồi dậy ghi lại những dòng chữ đó để sáng dậy đem niềm cảm xúc đêm nay và tâm tư viết bài nhạc. Tôi học nhạc qua bạn bè và tìm tòi thêm trong sách vở, vì thế căn bản nhạc lý của tôi rất nghèo nàn trong khi chỉ còn một tháng nữa là bước sang năm mới theo âm lịch cho nên tôi cố viết để kịp hát trong Hội chợ Tết Nguyên Đán 2005 được tổ chức tại thành phố Cincinnati, tiểu bang Ohio ... Tôi viết nơi làm việc, viết trong buổi ăn, trong lúc lái xe, viết ngay cả lúc đang tắm, viết bất cứ lúc nào tôi có thể ngoại trừ trong giấc ngủ, khi thì viết vào máy computer, khi thì viết trong đầu ... trong hai ngày, tôi đã tạm viết xong bài nhạc và dùng cây đàn guitar khều khều để lấy "tone", tôi hát thì thầm, hát trong đầu giống như thời gian viết nhạc để xem ổn chưa ... sau đó tôi gọi cho ban nhạc để dợt và tôi đã hát trong dịp Tết Nguyên Đán 2005, niềm cảm xúc dâng trào thành những giọt lệ rơi vào tâm tư để trở thành những nốt nhạc "Người Thương Binh Đêm Giao Thừa".

     Đầu tháng tư 2005, ban nhạc gọi tôi cuối tuần đến tập dợt để hát trong đêm tưởng niệm Quốc Hận lần thứ 30, tôi chỉ dợt với ban nhạc một bài "1954 Cha bỏ Quê_1975 Con bỏ Nước" của nhạc sĩ Phạm Duy. Người trưởng ban nhạc yêu cầu tôi hát thêm một bài nữa, tôi trả lời :
_Thôi, một bài được rồi, đâu biết bài gì nữa thích hợp với chủ đề Quốc Hận, các bài khác thì có các anh chị em ca sĩ lãnh phần rồi.
Trưởng ban nhạc nói tiếp :
_Hay là anh Thơ hát thêm bài "Người Thương Binh Đêm Giao Thừa" đi.
_Bài hát đó về Tết không phù hợp với chương trình Quốc Hận đâu.
_Đâu có sao, bài hát đó hay và có ý nghĩa mà.
Thế là tôi dợt thêm bài "Người Thương Binh Đêm Giao Thừa", tôi vừa hát vừa suy nghĩ phải đổi lời bài hát một chút cho phù hợp với chủ đề 30/04. Sau khi dợt xong, tôi đến ngồi một mình ở cái bàn trống để suy nghĩ ... tôi lướt qua trong đầu từng chữ của bài nhạc, tôi nhận thấy nguyên văn bài nhạc không cần sửa đổi ngoại trừ hai câu chót :
"Nơi hè phố, tôi khóc đón xuân sang ... xuân vừa sang, tôi gục ngã bên đường."
Khoảng mười phút sau, tôi đã tìm được ý mới để thay thế hai câu đó, tôi đến gặp ban nhạc xin được dợt lại. Khi tôi vừa dợt xong thì người trưởng ban nhạc hỏi :
_Anh Thơ mới sửa lời bài hát hở ?
Tôi trả lời ngắn gọn :
_Ừ.
_Anh sửa lúc nào ?
_Mới sửa cách đây khoảng 10 phút.
Tôi đã sửa hai câu đó lại như sau :
"Tim rỉ máu, tôi nhớ tháng tư xưa ... ngày ba mươi, máu nhuộm đỏ quê nhà" và tôi cũng đổi tên bài hát thành "Nỗi Đau Ngày Quốc Hận".

     Thời gian chầm chậm trôi trong cuộc sống nhưng vụt lướt qua rất nhanh trong đời người ... Tháng 5/2008, anh em trong Hội Cựu Quân Cán Chính VNCH tại thành phố Detroit, tiểu bang Michigan mời tôi đi tham dự Ngày Quân Lực 19/06 và yêu cầu tôi hát một bài trong phần văn nghệ "Đêm Tình Thương" sau buổi lễ để gây quỹ giúp anh em TPB còn kẹt lại trên quê hương. Tôi nhận lời ngay và xin được đóng góp chút ý kiến với chị trưởng ban văn nghệ :
_Để phần văn nghệ gây quỹ giúp anh em TPB được thêm phong phú, ý nghĩa hơn và cũng để đưa hình ảnh "những mảnh đời bất hạnh" đi sâu vào lòng khán thính giả ... tôi sẽ đóng vai và hát một bài nói về người thương phế binh ... Chị tìm cho tôi một người nữ hát giọng miền Nam bài "Chiều Qua Phà Hậu Giang" để kết hợp với bài hát của tôi thành liên khúc "Thương Phế Binh"
_OK, chị sẽ tìm.
Ngày hôm sau, chị gọi tôi và báo tin vui là chẳng những tìm được một người nữ mà còn có thêm một nam ca nhạc sĩ sẽ hát một bài nhạc về thương binh trong liên khúc TPB.
Tôi dặn chị tìm cho tôi một cây nạng gỗ và sắp xếp với chị về nhạc cảnh liên khúc thương binh đó như sau :
_Tôi sẽ đóng vai thương binh cụt tay hát bài "Nỗi Đau Ngày Quốc Hận", sau đó thì cô ca sĩ Kim Tài bước ra hát tiếp bài "Chiều Qua Phà Hậu Giang" và sau cùng là ca nhạc sĩ Việt Hải vừa đàn vừa hát bài "Giữa Xứ Người ... Tôi Hát Tên Anh".

     Lần đầu tiên tôi đóng vai người TPB.VNCH và hát trong đêm văn nghệ gây quỹ, dù bài hát và nhạc cảnh không diễn tả được trọn vẹn sự thống khổ và nỗi lòng của anh em TPB nhưng tôi thật sự đã nhập vai những mảnh đời bất hạnh, đôi lúc tôi nghẹn ngào trong lời ca tiếng hát ... tôi cảm động rưng rưng nước mắt khi nhiều khán giả đã lên tận sân khấu ủng hộ tài chánh.

     Buổi văn nghệ "Đêm Tình Thương" thành công tốt đẹp trên hai phương diện tinh thần và tài chánh, kết quả mỹ mãn vượt qua sự ước mong của Ban Tổ Chức và cũng trong đêm văn nghệ này, tôi đã đổi tên bài hát một lần nữa cho phù hợp với chủ đề.

     Bài nhạc "Người Thương Binh Đêm Giao Thừa" ra mắt lần đầu tiên trong dịp Tết 2005 rồi trở thành "Nỗi Đau Ngày Quốc Hận" trong đêm văn nghệ tưởng niệm Quốc Hận lần thứ 30 và sau cùng trở thành "Nỗi Lòng Thương Binh" trong "Đêm Tình Thương" tại thành phố Detroit, Michigan năm 2008.

     Tôi không phải là nhạc sĩ, những lời nhạc trong bài hát được hình thành từ tâm tư, niềm cảm xúc của một "Người Lính VNCH" may mắn thoát khỏi cái thiên đường cộng sản ; Mỗi một nốt nhạc là một giọt nước mắt của một "KBC" trôi giạt đến bến bờ Tự Do. Tâm tư, niềm cảm xúc và những giọt lệ đã kết tụ lại thành nhạc phẩm "Nỗi Lòng Thương Binh" ... thân thương kính tặng các anh em TPB.VNCH như một sự tri ân những anh hùng QLVNCH đã đem một phần thân thể ghép vào hai chữ Tự Do cho Miền Nam Việt Nam trong suốt chiều dài cuộc chiến và hiện đang lê lết tang thương, thống khổ bên lề cõi sống dưới đôi dép râu "giải phóng" trong thân phận một người mất nước ngay chính trên Quê Hương Mẹ Việt Nam.

Ngày 26/08/2011
Hoàng Nhật Thơ  


Ngày xưa chiến đấu oai hùng,
Ngày nay nửa tỉnh nửa khùng lang thang,
Quê hương lịch sử sang trang,
Đời tôi lê tấm thân tàn ăn xin.

     Đêm nay trên đường phố thênh thang, một mình tôi giòng nước mắt tuôn tràn, thân tàn phế lê kiếp sống lang thang, không người thân ... bạn bè ở nơi đâu ...
     Ba mươi lăm năm*, tôi buồn khóc quê hương, quê mẹ tôi giờ lắm nỗi đoạn trường. Ôi thành phố ... ôi đất nước tan hoang ... Sài Gòn xưa giờ đã đổi tên rồi.
     Ôi một ngày ba mươi đó, chiến tranh tàn gieo tang tóc thê lương. Người chiến binh tự sát không quy hàng, khắp xóm  làng hằng vạn người phơi thây.
     Ôi một ngày ba mươi đó, kiếp lao tù không có bữa ăn no, ngày đem thân cày thay thế trâu bò, đêm tối về đói lạnh nằm co ro.
     Sương khuya (Mưa rơi) rơi lạnh buốt thân tôi, đi về đâu thành phố đổi tên rồi. Tim rỉ máu, tôi nhớ tháng tư xưa, ngày ba mươi máu nhuộm đỏ quê nhà.

26/08/2011
Hoàng Nhật Thơ

*câu nguyên thủy của bài hát là "ba mươi năm, tôi buồn khóc quê hương ..."
Tôi thay đổi theo mỗi năm đi hát (30, 31, 32, 33, 34, 35 năm ....)

3 comments:

  1. Một bài viết rất hay và có ý nghĩa... Cảm ơn anh Hoàng Nhật Thơ nhé

    ReplyDelete
  2. "Tôi không phải là nhạc sĩ, những lời nhạc trong bài hát được hình thành từ tâm tư, niềm cảm xúc của một "Người Lính VNCH" may mắn thoát khỏi cái thiên đường cộng sản ; Mỗi một nốt nhạc là một giọt nước mắt của một "KBC" trôi giạt đến bến bờ Tự Do. Tâm tư, niềm cảm xúc và những giọt lệ đã kết tụ lại thành nhạc phẩm "Nỗi Lòng Thương Binh".
    Đọc xong bài viết của bạn . Gịot lệ nào đã nhỏ xuống hồn tôi. Xin cho tôi xẻ chia cùng bạn trong nỗi mất mát chung của cả một thế hệ chúng mình...
    Thân mến
    HTTL

    ReplyDelete
  3. Chân thành cảm ơn "giọt lệ nào ..." đã nhỏ xuống cùng tôi chia sẻ nỗi mất mát chung.
    Thanks my sister(TL).

    ReplyDelete